Hà Nội trong trái tim một người Đức

Mình kể các bạn nghe lần gặp gỡ may mắn gần đây nhất của mình với một bác gái người Đức tại thủ đô Hà Nội thân yêu này nhé! May mắn là bởi vì qua cuộc nói chuyện chân thực mà gần gũi này mình đã hiểu thêm nhiều điều mới mẻ dưới cái nhìn của một vị khách nước ngoài về quê hương chúng ta, có khen có chê nhưng lại khách quan vô cùng. Hơn thế Hà Nội còn được đặt trong sự so sánh giữa hoài niệm về quá khứ và hiện tại của chính bác

1996 – cách đây gần 20 năm “cô gái người Đức“ năm ấy đã đến thăm Hà Nội cùng gia đình. Từ khung cảnh, con người cho đến những âm thanh của riêng Hà Nội đã khiến bác ấn tượng và chẳng thể nào quên 1 Hà Nội yên bình với hàng sấu cổ thụ rợp bóng mát. Bác bồi hồi kể lại buổi chiều hôm nào còn cùng chồng dạo quanh Hồ Gươm và ngắm nhìn thứ cây đặc biệt có tán lá rủ bên hồ.

Hà Nội trong trái tim một người Đức

Những hình ảnh làm siêu lòng bao du khách nước ngoài

Hồi đó, bác lại kể, Hà Nội cũng có cái âm thanh thân thương lắm khiến bác nhớ về nước Đức của mình. Đó là tiếng chuông leng keng của tàu điện chạy quanh bờ hồ. Nhưng giờ hình ảnh lẫn âm thanh đó đã vắng bóng mãi mãi.

Hà Nội trong trái tim một người Đức

Hà Nội của một thời tàu điện leng keng

Lần trở lại này, bác thật sự rất tò mò về sự thay đổi của Hà Nội. Bác rất vui vì Hà Nội đã hoàn toàn lành lặn vết thương chiến tranh và đang phát triển không ngừng. Mặc dù vậy, bác vẫn bắt gặp đâu đó ở một góc Hà Nội còn nguyên nét bình dị, cổ xưa. Thật đáng quý!

Bác mê món ăn Việt Nam lắm, bác hào hứng kể tên các món bác đã từng được nếm qua. Bác nói, bác may mắn có quen một gia đình Hà Nội gốc và được mời đến dùng cơm với những món ăn cổ truyền Hà Nội cùng gia đình họ. Tuy nhiên ngày đó bác cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình 3 thế hệ ở cùng với nhau. Lần này ghé qua và bác thực sự bất ngờ về không gian sống của họ. Và càng bất ngờ hơn khi biết những người già của các gia đình trong phố cổ buổi trưa còn phải ra nằm chõng ở quanh bờ hồ cho thoáng mát hơn vì trong nhà quá đông người mà những ngôi nhà cổ lại thấp bé, ngột ngạt. “Như vậy thật khổ quá“ bác lắc đầu và vẫn không sao hiểu được.

Mình còn được bác chia sẻ rằng, bác sợ nhìn thấy xe máy lắm vì trông nó lao nhanh mà không an toàn. Bác trêu, người Việt Nam giỏi ghê, ngày xưa đánh Mĩ cũng giỏi mà giờ ”lao xe máy“ cũng giỏi không kém. Hai bác cháu cười rồi bác nói, xu thế mỗi thời mỗi khác, ngày xưa người Hà Nội đạp xe, tay xách làn bình dị giờ đây lại nhiều xe máy, ồn ào và hối hả hơn xưa.

Để thu trọn Hà Nội vào tầm mắt, bác lại chọn cho mình chiếc xích lô “an toàn hơn cháu ạ“ để len lỏi quanh 36 phố phường, xem người Hà Nội buôn bán, mặc cả, trưng bày những món hàng độc lạ làm bằng tay hay những thức quà chiều với hương vị riêng thu hút những người mê ẩm thực.

Hà Nội trong trái tim một người Đức

Hà Nội – Vương quốc xe máy (© David Santiago Garcia/Aurora Photo)

Buồn là Hà Nội vẫn nhiều rác quá cháu ạ, bác thấy ngươi công nhân quét rác ở Việt Nam rất vất vả vì phải làm việc bằng chân tay mà người dân thì không có ý thức vứt rác vào đúng nơi quy định. Bác cũng cho rằng còn quá ít thùng rác quanh nơi công cộng và rác vẫn chưa được phân loại. Như vậy ảnh hưởng đến môi trường lắm và hậu quả sau này vẫn là con cháu của chúng ta.

Cứ thế thời gian trôi, tôi nghe mà xen kẽ bao niềm tự hào cũng như nỗi buồn về một Hà Nội đang giàu mạnh từng ngày nhưng vẫn còn bao cái sai mà không thể sửa một sớm một chiều được. Về phía bác, bác đã rất toại nguyện khi được trở lại và chứng kiến Hà Nội “thay áo mới”, còn hẹn một ngày gặp lại không xa.

Tôi biết, một người Đức đã yêu Hà Nội. Và cô sinh viên trẻ cũng yêu cảm nhận chân thành của bác về Hà Nội. Chào bác và Hà Nội luôn vui mừng được gặp lại bác!

 

Quỳnh Trang

 Bài viết thuộc bản quyền của Leading International Activation. Khi chia sẻ làm ơn dẫn nguồn. Xin cảm ơn!

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *